Lời trối của kẻ phi phàm

Trộm nghe Ngài Hồ Bảo Đạo thuật lại trước khi trút hơi thở cuối cùng, Đức Hộ Pháp lăn lộn khó chịu rồi ráng nói với giọng yếu ớt: “Xin cho con lãnh cả tội tình của dân tộc con”.

Bao nhiêu đó cũng đủ chứng minh một nhà ái quốc chơn chánh.

Nếu kẻ thường tình khi ngặt mình khó chịu thì cầu Chí Tôn đem mình đi sớm để khỏi đau khổ. Trái lại Ngài chẳng những gánh cái đau khổ cá nhân của kiếp người, Ngài lại gánh thêm tội tình của cả dân tộc Ngài, tức là những kẻ chưa tin Chí Tôn hay hơn nữa chống đối lại Đại Từ Phụ.

Từ chế độ Quân Chủ cấm Đạo truyền bá Trung Kỳ đến các triều đại Trần Văn Hữu, Nguyễn Văn Tâm, Nguyễn Phan Long, Phan Khắc Sửu, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Văn Thiệu, có lúc nào Đạo Cao Đài được ưu đãi dể dàng đâu ? Đó là trong vòng kiểm soát của mặt công khai. Còn ban đêm, trong bóng tối Cao Đài còn bị một áp lực không tiền khoán hậu là kẻ vô thần lấy sức mạnh cản trở bước tiến của Đạo.

Biết bao chiến sĩ hy sinh vì chánh nghĩa, biết bao Chức Sắc, Chức Việc và Đạo Hữu chết oan vì nạn nồi da xáo thịt.

Thế nên tội tình dân Việt chồng chất. Muốn giải kiết Đức Ngài mỏn hơi kêu gọi Hòa Bình. Nào lập Mặt Trận Quốc Gia Liên Hiệp; Mặt Trận Quốc Gia Toàn Quốc; Mặt Trận Thống Nhứt Toàn Lực Quốc Gia, mở đường lối Hòa Bình Chung Sống, nào dùng phép ngoại giao ủng hộ Quốc Trưởng Bảo Đại ký kết với Cao Uỷ Bollaert tại Vịnh Hạ Long nhìn nhận Việt Nam Thống Nhứt Độc Lập. Nào đi Âu Du rồi Á Du tìm giải pháp ôn hòa để lao vết thương chiến tranh cho giống Lạc Hồng.

Nhưng vỏ quýt càng dầy thì móng tay càng nhọn. Bọn buôn dân hại nước cứ phá phách mãi, đến đổi Đức Ngài phải lưu vong sang Miên Quốc. Phút chót của cuộc đời còn di chúc là : “Chừng nào nước nhà độc lập thống nhứt hòa bình mời chịu di liên đài về Tổ Đình”.

Những giải pháp của Ngài đều bị đồng bào của Ngài phá vỡ, nên phút cuối cùng, Ngài cầu Thượng Đế cho Ngài gánh các tội tình của đồng chủng Ngài thật là thấm thía cao thượng làm sao. Không hận thù mà còn trải tình thương gánh tội cho đồng chủng vô minh phá Đạo, gây nhiều tội tình.

Có lẻ Ngài sợ cái án của dân Do Thái giết Chúa tái diễn, dân Việt Nam phải bị phạt thất quốc như dân Do Thái thì cái hại ấy còn thê thảm cho đồng chủng của Ngài quá lẻ.

Cao quí thay ! Tôn kỉnh thay! Thật xứng đáng một nhân vật phi phàm.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s