Tường thuật tiệc đãi Ban Nhà Thuyền tại Báo Ân Từ

Đức Hộ Pháp đãi tiệc Ban Nhà Thuyền Bát Nhã 118 vị. Vài ngày trước khi Đức Ngài mời Bà Phối Sư Hương Nhiều Chưởng Quản Phước Thiện Nữ Phái và Ban Nấu Chay giao cho 5.000$ để sắm một tiệc đặng đãi thượng khách trên 100 người, định 2 giờ chiều ngày 12 tới đây tại hậu điện Báo Ân Từ. Bà Phối Sư xin giúp thêm 3.000$

Đúng hẹn tiệc làm xong chờ đợi 3 giờ rưỡi chưa thấy thượng khách đến, Đức Ngài mặc tiểu phục đến Báo Ân Từ, kế 4 giờ thấy Giáo Hữu Thái Hồ Thanh, Chưởng Quản Ban Nhà Thuyền cùng đi với nhơn viên, mặc đồ Đạo Tỳ.

Bà Tám bạch Ngài: “Sao không thấy thượng khách”.

Đức Hộ Pháp nói: “Đây là thượng khách”.

Cả thảy đồng cười lên, Đức Ngài lại mời khui rượu, ngồi theo mỗi ghế có ghi tên theo mỗi ly rượu. Đức Ngài dạy người khui rượu rót mỗi ly cho đầy đủ.

Ngài nói: Bửa nay Qua mời mấy em tới cùng với Qua dự một tiệc, đây có Hội Thánh chứng kiến, mấy em nâng ly cùng Qua, chứng tỏ rằng ly rượu nầy chính tay Qua đãi mấy em và cùng chung với mấy em trong nhiệm vụ Ban Nhà Thuyền để cấp tán thi hài người quá liễu. Khi về Thiêng Liêng mấy em làm chứng rằng, việc nầy làm có Qua cùng chung ly với mấy em. Theo lẽ Qua muốn cỡi áo Hộ Pháp đặng hiệp với mấy em mới phải, nhưng gì không ai cho. Bởi cớ mà ngày nay thiết tiệc để chứng tỏ việc làm nầy có Hộ Pháp nhúng tay làm trong đó.

Qua chẳng cần luận thuyết, trước mắt mấy em đã thấy, thiên hạ ở thế nầy mãi tranh với sự sống nhàn rỗi tức là danh lợi để toại hưởng mảnh thân phàm, nếu có muốn tạo âm chất hay giúp ích xã hội thì họ cũng tìm cái nhẹ nhàng vừa theo sự dục tấn của xác phàm, chớ ích có ai ra gánh vác mọi nổi thống khổ đau thảm của người.

Cũng như việc mấy em đã và đang làm, Qua thấy cái hy sinh vô bờ bến của mấy em, nhứt là sự tẩn liệm thi hài của xác chết, có nhiều khi gặp phải cái mùi trượt khí có thể gây ra bệnh truyền nhiễm, nhứt là bịnh dịch hạch, trái giống…đều là thiên hạ tránh xa, chẳng ai dám lại gần, ai cũng muốn bảo trọng sự sống mà mấy em ra lãnh với mọi khó khăn, chẳng sợ cái bịnh truyền nhiễm có hại mạng sanh cái kiếp con người, có khi phải lưu truyền lại cho con cháu (nhứt là bệnh lao).

Đừng nói chi trong thân tộc, người nhà của gia quyến, rủi gặp trường hợp bịnh chướng, dầu tốn hao bao nhiêu tiền bạc cũng mướn; nếu có quyền là bắt buộc dân làng hèn hạ ra làm, còn những việc mướn người đứng ra làm việc đó, chỉ là một số tiền làm mướn chẳng kể xác thân phàm, làm đại làm đùa để lấy số bạc mà thôi.

Còn mấy em nếu gặp các bịnh chướng, độc nhiễm ấy cũng cố làm hết phận sự, chẳng kể cái truyền nhiễm, mấy em xét lại coi trong cả thảy mấy em làm từ thuở đến giờ, nhứt là Giáo Hữu Hồ đã chịu nhiều hơn hết, mà có em nào vướng lấy bệnh truyền nhiễm chăng? Nếu không có quyền năng Thiêng Liêng giúp mấy em làm sao tránh khỏi độc nhiễm.

Còn một việc âm chất phi thường nữa, nhứt là các bậc chơn tu, các nhà từ thiện hay tìm điều lành điều phải mà tạo âm chất, họ đang tìm thế nào đặng gặp một vị Phật sống ở thế nầy đặng họ cho bát cơm hoặc mảnh áo đặng tạo hạnh phúc trong việc tạo âm chất.

Với sức phàm làm sao tìm đặng, nên các nguyên linh thất chất ấy xuất hiện ra việc bố thí, tu cầu, bồi lộ, làm chay, thí rế, cất chùa, miếu am tự v.v…vì sự mơ vọng cầu may coi có gặp Phật không ?

Còn phần mấy em đã trọn hiến thân trong cửa Đạo làm gì có của mà thi hành việc nghĩa ấy được ? nếu có được chăng chỉ có cơ quan Phước Thiện của nền Đại Đạo do Đức Chí Tôn lập ra mà thôi.

Điều nầy mấy em Phước Thiện ráng chú ý cố gắng với nhiệm vụ, dầu sớm với muộn cũng có thể gặp được. Lại nữa mấy em đã tùng lịnh Hội Thánh Phước Thiện thì phải cố gắn với phận sự, chỉ riêng Hồ là người của Qua đã thâu nhận vào Phước Thiện mà Qua cho nó cầu phong vào chức Giáo Hữu còn cả thảy nhân viên tùng sự với Hồ đều là người hiến thân Phước Thiện.

Tại sao Hồ là người hiến thân Phước Thiện mà lãnh chức Giáo Hữu Cửu Trùng Đài, ấy là giải pháp quyền Chí Tôn tại thế định kết sự liên quan làm trung gian giữa hành chánh và Phước Thiện mà giúp phận sự cho Giáo Tông và Hộ Pháp theo đúng chơn truyền tận độ.

Qua nhắc lại một lần nữa, Qua muốn cởi áo để chung hiệp với mấy em, nhưng ngặt vì không ai cho, vì qua hiểu rằng cái hạnh phúc vô đối dưới thế nói một kiếp sanh của con người chưa hề làm được, nếu không mai duyên. Hạnh phúc đó là gói kín hay chôn cất dùm cái xác của một vị Phật lâm phàm, khi đã cỗi xác phàm trần thì không có hạnh phúc nào bằng.

Người ta tìm Phật sống để dâng miếng ăn, đào tạo hạnh phúc, còn mình giờ đây không biết ai là Phật, ai là phàm, mình cứ làm, dầu hạng nào mình cũng lãnh làm với phận sự của Phước Thiện, của Ban Tẩn Liệm Nhà Thuyền đã đưa xác người vào nơi Phước Địa trọn vẹn sự chôn cất thi hài của người qui liễu.

Ở thế gian nầy biết bao nhiêu Phật tái sinh, hằng hà sa số, mấy em không biết cái xác nào của vị Phật, mà phận sự của mấy em hằng nào đều có cấp tán hoặc tẩn liệm, rồi đây chẳng kiếp thì chầy thế nào cũng được gói kín một xác của vị Phật. Sự cực khổ đó Chí Tôn sẽ ban ân huệ, không hạnh phúc nào bằng, may duyên gặp được thì cả tổ tông, gia quyến của mấy em đều đặng chung hưởng.

Chí Tôn có nói: “Bao nhiêu công quả bấy nhiêu phần”; nên sự lập công, làm âm chất dầu của dầu công, Chí Tôn đã dành sẵn, chỉ có một điều các em không chịu lập công nơi cửa Đạo thì không bao giờ hưởng gia tài của cải nơi cửa Hư Linh được.

Qua nhắc lại một sự tích bên xứ La Mã, trong lúc khởi tạo Đền Thánh, hễ ai dâng hiến tiền của thì được ghi tên vào bảng vàng trước Đền Thánh, tiền của nhiều đứng trên, vẫn thứ tự chót hết là một đồng bạc.

Ngày nọ sắp ăn lễ khánh thành, bắt đầu vào cuộc lễ trót mấy ngày trước, rốt lại đêm Thánh Lễ lúc giờ tý thì đèn gắn chung quanh Đền Thánh sáng như ban ngày, nhứt là trước bản vàng ai nấy đều thấy tên mình đều thỏa mãn nguyện vọng.

Nhưng có một việc làm cho mọi người đều bất mãn, họ nói Hội Thánh bất công bình, tại sao tên chót có 2 tên cúng có 2 đồng bạc, bên nam một vị, bên nữ một vị. Sự bất đồng lại sôi nổi làm cho Hội Thánh phải đình cuộc lễ để sai người leo lên đục lấy 2 tên đó ra. Lạ một điều cả bao nhiêu người leo lên đục hết sức mà chữ vàng ấy không sờn, đến cuối cùng soát lại trong sổ người cúng tiền cũng không có 2 tên đó.

Sau khi truy ra thì 2 tên đó không phải là người đồng Đạo, 1 tên là người mù hành khất nuôi thân, còn bên nữ thì một tên giữ lừa, cắt cỏ mướn để lo gia đình (lâu quá nên quên tên 2 vị ấy). Bắt đầu hỏi thì người ăn mày trả lời: “Việc đó tôi không biết, tôi ăn xin bữa đói bữa no, ngày tôi nghe cất chùa thờ Chí Tôn mới nghĩ rằng, người ta tiền nhiều cúng chùa mới ghi tên, còn phận mình ăn xin mấy ngày mới được đồng bạc mà cúng chùa thì thẹn nên lén bỏ vào tủ 1 đồng bạc, ý định không ghi tên vì số tiền tiểu mọn rồi đi ra”.

Còn cô nữ thì trả lời: “ Thân tôi cắt cỏ mướn, mỗi ngày phải có bao nhiêu bó cỏ chủ mới trả tiền, bằng thiếu thì bị truất, nên tôi cố làm cho quá giờ, được dư bó nào thì đi ngang qua Đền Thánh thấy lừa kéo vật liệu đói nên thảy cho một bó cỏ”.

Sau khi nghe rõ, ai ai cũng đều cảm động và nhìn nhận là xứng đáng, đó là quyền Thiêng Liêng định thật công bình, lành dữ không sai mãi nào.

Hội Thánh mời chủ cúng tiền nhiều hỏi ý kiến thì họ trả lời: “Chúng tôi đồng ý cho 2 vị ấy đứng trên hết, mặc dù số tiền mọn mà tâm đức lớn, chúng tôi có cúng số tiền cả ngàn đi nữa chúng tôi cũng còn dư ở gia đình, còn xét lại người tàn tật ăn xin cả mấy ngày mới được một đồng mà họ dám nhịn đói cúng chùa thì người đó tâm đức hơn chúng tôi”.

Trong lúc tái thiết cuộc lễ thì Hội Thánh trình bài thiếu số nợ trên một trăm ngàn đồng, thì cả thiện nam, tín nữ thấy huyền diệu nên họ giúp vào Hội Thánh trả đủ số nợ.

Đó là một quyền năng Thiêng Liêng làm cho cả nhơn sanh thấy lẻ công bình của tạo hóa, tên ăn xin được đứng trên hết là huyền diệu Chí Tôn định lộ ra 2 danh sách bằng chữ vàng, thiệt không phải người phàm gắn được.

Vậy mấy em thấy rõ sự công bình vô đối của Chí Tôn, nên việc của mấy em làm đừng sợ sai sót, không có việc chi mà người phàm làm Thiêng Liêng không biết.

Vậy Qua xin mời cả thảy nhập tiệc.

Tốc ký viên : Thừa Sử Hiệp Thiên Đài Phan Hữu Phước

Tòa Thánh Tây Ninh, ngày 12-6-Qúi Tỵ (1953)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s